Những tên lính vũ trang khác chỉ biết trừng to mắt đứng nhìn một bóng đen vụt
qua, người đồng đội ở phía ngoài cùng bên trái biến thành hình dạng méo mó vặn
vẹo, trong lòng họ hoảng sợ khôn tả, không còn lo lắng sẽ làm bị thương đồng
đội của mình, họ đồng thời giơ họng súng bắn về phía người đồng động đó.
Đồng đội đó đã bị họ bắn thủng lỗ chỗ như một cái sàng, nhưng bóng đen kia thì
lại biến mất không thấy đâu.
Họ hoảng sợ nhìn khắp xung quanh, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên và phát hiện
Lục Tân đang ở ngay chính giữa bọn họ.
Thậm chí trên mặt hắn còn lộ ra một nụ cười giống như đang cảm thấy có gì đó
rất thú vị.
Tất cả bọn họ đều đồng loạt sửng sốt, vừa lùi về sau vừa giương họng súng lên.
Nhưng vào lúc này, cái bóng cực kỳ quỷ dị của Lục Tân đã lướt qua giữa bọn họ.
“Aaaaaa…”
Ai đó hét lên và vung dao găm về phía cái bóng đó, nhưng cổ hắn bỗng nhiên
lạnh toát, bởi vì cánh tay hắn đã bị trẹo một cách kỳ lạ, hắn tưởng rằng mình
đang vung con dao găm về phía trước, nhưng trên thực tế, nó đã chém một cách
dữ dội vào chính cái cổ của hắn…
Ai đó giận dữ nổ súng bắn về phía bên này, nhưng tiếng súng đã vang lên từ
phía sau.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, phát hiện cổ của mình đã bị vặn 180 độ từ lúc nào, lúc
này hắn đang nhìn ra phía sau.
Không thể nói rõ khoảnh khắc đó đã ồn ào đến mức độ nào.
Trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230161/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.