Tuy những cái xúc tu đầu người này biến bầu không khí trong phòng khách trở
nên kỳ lạ, nhưng sao hắn lại có thể động lòng với chúng cơ chứ? Phải không bình thường tới mức nào thì mới bị chúng ảnh hưởng?
“Bây giờ có thể xác định là đã bị ô nhiễm...”
Trong lòng nghĩ như vậy, hắn chậm rãi vươn tay ra.
Nếu phát hiện có quái vật tinh thần tồn tại, rất đơn giản, cứ thẳng tay xử lý
bọn chúng là xong.
“Không cần...”
Nhưng lần này, em gái không tới đây dắt tay hắn như lần trước nữa.
Mà trái lại, con bé cười đầy phấn khích, sau đó nhào tới phía trước với tốc độ
cực nhanh.
Con bé leo trèo như một con nhện, hoặc là nói, nó như một con quỷ nhỏ mặc
chiếc áo choàng trắng dính bẩn lấm lem, chớp mắt đã vọt tới bên cạnh bàn trà,
hai tay ra sức chộp xuống. Bàn trà vẫn không có gì thay đổi, nhưng trong tay
con bé đã nắm một cái xúc tu đầu người kéo từ bàn trà ra. Con bé phấn khích xé
làm đôi, rồi lại xé hai nửa đó thành vài đoạn nhỏ...
Sau đó, con bé nhảy về phía cây cột, ôm lấy bằng cả hai tay hai chân, há miệng
gặm cắn.
Lục Tân cảm thấy bất đắc dĩ, em gái đang chơi đến là vui vẻ, đâu có cần hắn hỗ
trợ đâu.
Vì thế, hắn chỉ có thể đứng lặng tại chỗ, nhìn em gái leo lên leo xuống, không
ngừng túm bắt rồi xé nát các xúc tua có hình dạng kỳ quái. Bởi vì chơi quá vui
nên con bé còn cười khanh khách, vừa cười, vừa lôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230153/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.