Trong bóng đêm đen đặc, hai ánh đèn kia như hai thanh kiếm sáng cực độ.
Tiếc là ánh đèn sáng cỡ nào cũng chỉ soi sáng trong đường kính khoảng mấy chục mét, mà vùng đất hoang này thì quá lớn.
Chẳng mấy chốc bóng người kia đã chạy đến ven thành phố Cao Tường.
Bức tường xi măng vừa rộng vừa dày, bên trên đủ cho người của quân đội chạy băng băng, mặt trơn nhẵn. Vậy mà trong mắt người này, nó chẳng khác nào cái thang dễ trèo, hắn dễ dàng leo lên mặt tường và lao thẳng lên đầu tường.
Có thể thấy đối phương muốn nhảy ra khỏi thành phố Cao Tường, trốn ra ngoài thành.
"Em gái, tẩn chết hắn!"
Đến lúc này, Lục Tân đành phải cắn răng quyết định.
Hắn vừa thay đạn vừa ném mạnh súng lên không trung.
Trong tầm mắt hắn, thoắt cái em gái đã nhảy lên cao, thân hình nhỏ nhắn vẫn giữ tư thế lao ra, đôi tay nhỏ bé đã bắt được khẩu súng lục vừa mới thay đạn. Sau đó, nó nhắm vào bóng người đang leo thoăn thoắt lên bức tường cao, khó mà nhận biết cẩn thận. Màn đêm che khuất nụ cười kỳ dị trên gương mặt nhỏ nhắn.
Tiếp đó, nó nổ súng liên tục.
Pằng! Pằng! Pằng!
Lực phản chấn của khẩu súng lực khiến cơ thể không trọng lượng của con bé chấn động đến độ bay ra đằng sau.
Nhưng ba viên đạn vẫn bất khuất bay về phía trước.
Một viên bắn vào phía trên gần bóng người kia.
Một viên bắn vào phía dưới sát bóng người kia.
Viên thứ ba cực chuẩn, với tốc độ bắn đã được tính toán, nó bắn thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230131/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.