Nghe hai người bọn họ trò chuyện, Thằn Lằn đứng một bên hơi cau mày, nhìn Lục Tân, lại nghiêm túc lắng nghe tiếng trong kiênh liên lạc, nhỏ giọng hỏi: “Rõ ràng đây là hành vi uy hiếp trẻ em, cứ nói thành có lý như vậy...”
“Được rồi!”
Cũng vào lúc này, giọng nói mang theo vẻ thích thú của Thiết Thúy vang lên: “Nguồn ô nhiễm số 039 chắc chắn đã được dọn dẹp xong!”
“Phần công việc còn lại giao cho nhóm trợ giúp tiếp nhận!”
“Tổ hành động đặc biệt có thể rút quân, đi tới toà cao ốc Thanh Trác để làm kiểm tra...”
“Kênh liên lạc chuẩn bị đóng...”
Thằn Lằn nghe vậy thì vội nói: “Này, ngươi gấp gáp gì chứ, ta còn có việc đây...”
Giọng nói của Thiết Thuý ngừng một chút: “Chuyện gì vậy?”
Thằn Lằn nói: “Ngươi giúp ta viết báo cáo công tác lần này nhé...”
“Không được!”
Thiết Thuý ngừng một chút rồi từ chối không chút lưu tình.
“Vì sao vậy?”
Thiết Thuý trả lời vô cùng bình tĩnh: “Em bé đói rồi!”
Sắc mặt Thằn Lằn khó chịu như vừa mới nuốt phải ba con ruồi.
Khi Lục Tân và Thằn Lằn rút khỏi hiện trường ô nhiễm, trước khi tới toà cao ốc Thanh Trác, thì ở trụ sở xử lý ô nhiễm đặc thù ở thành phố chính, Thiết Thuý đã sửa sang xong báo cáo và cả những tài liệu sóng âm, đóng gói lại gửi tới cho Trần Tinh.
Sau khi Trần Tinh duyệt qua một lần, số tài liệu được cho vào máy móc để chia sẻ tới các vị giáo sư.
“Biểu hiện này làm cho người khác cảm thấy thật bất ngờ.”
Giáo sư bụng béo, đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230118/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.