Sau khi hắn ngã xuống, dường như còn muốn giãy dựa đứng lên, nhưng chỉ hơi dùng lực được một tẹo đã lại tê liệt, chầm chậm ngã xuống. Loại thuốc mê này hình như rất có hiệu quả thì phải.
"Thành công!"
Thằn Lằn lập tức thu súng về, cơ thể hơi rướn về trước, chỉ giây sau đã quay lại đỉnh tháp. Hắn cười: "Linda, ngươi có gì muốn nói với ta không?"
Giọng nói của Linda bên trong tai nghe như hơi thả lỏng, vẫn cực kỳ lạnh lùng: "Ngươi nên tiến hành bước kế tiếp!"
"Đã rõ!"
Thằn Lằn cười cười, rồi lấy từ trong ba lô sau lưng ra một đồ vật làm từ thủy tinh, hình dạng trông giống một cái mũ giáp, ôm vào trong ngực. Sau đó hắn nở nụ cười với Lục Tân:
"Đi thôi người anh em, tới lúc đặt dấu chấm hết rồi!"
Vừa dứt lời, hắn trực tiếp ngã người ra sau, cứ thể thả người từ tháp nước có độ cao hơn ba mươi mét xuống đất.
"A, nè…"
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, Lục Tân còn tưởng Thằn Lằn muốn tự sát. Thò đầu ra nhìn xuống mới phát hiện thời điểm trước khi cơ thể rơi xuống dưới, Thằn Lằn đã nhanh tay vung lên, nắm lấy chính xác một chỗ nhỗ ra trên tháp nước. Sau đó, cơ thể hắn lộn một vòng trên không đầy quỷ dị, hai chân dùng sức giẫm trên tháp nước, tư thế hắn lúc này như sắp ngã sấp xuống đất. Hắn khẽ điều chỉnh lại phuong hướng, buông lỏng cơ thể, nhảy vọt ra ngoài.
Dưới trăng đỏ, tựa như một con bò sát quái lạ, cấp tốc bò về phía nhà xưởng bằng cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230111/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.