Vừa tỉ mỉ lau chùi và lắp ráp từng món, hắn vừa mở miệng trả lời câu hỏi của Lục Tân:
"Lần đầu tiên luôn là ký ức khiến người ta khó quên…”
Lục Tân nghĩ về những gì hắn nói, trong đầu cũng lặng lẽ nhớ lại. Sau khi mình rời khỏi cô nhi viện bao lâu thì người thân tới? Bắt đầu từ khi nào mình lại nhận ra có thể mượn dùng năng lực của người thân? Đoạn ký ức kia cứ luôn mờ ảo, mơ hồ, chẳng có tí chân thật nào.
Nhưng Thằn Lằn chẳng chờ hắn trả lời, cái miệng như được mở khóa mà nói lia lịa: "Ha ha, ấn tượng về lần đầu tiên phát hiện ra năng lực của mình khiến ta rất khó quên. Đến giờ ta vẫn còn nhớ rõ, khi đó trời đã vào đông, hoa tuyết rơi dày đặc, mà con người ta quá thiện lương, dù lúc đó trong túi chỉ còn chưa tới năm mươi đồng, nhưng khi nhìn thấy bên đường có một chị gái đang cực khổ làm đêm không màng gió tuyết lạnh lẽo…lòng ta chợt cảm thấy thương cảm. Vì thế ta quyết định ủng hộ việc mua bán của cô ấy một chút. Khi đó cô ấy vô cùng cảm động, cũng rất tin tưởng ta, nhưng vào đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng phá cửa của vệ binh. Lúc đó vì quá sợ hãi, ta vèo một tiếng đã chui tọt vào trong ngăn kéo ở bên cạnh. Tận đến khi có người dời cái hộc tủ có chứa ta ở trong đến căn cứ vệ binh, ba chục, năm chục người cầm súng vây quanh một người chỉ mặc độc một cái quần lót là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230105/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.