~~~
“Ngươi nói rất có lý, ta cũng tin tưởng vào phán đoán của ngươi!”
Ông già mặc bộ tây trang màu trắng nói:
“Nhưng nghiêm túc mà nói, ta không cho rằng yếu tố khống chế hay mất khống chế quan trọng đến như vậy. Ngươi tiếp xúc với họ quá nhiều nên đã bị họ ảnh hưởng. Những nghiên cứu mà chúng ta đang làm cần phải được tìm hiểu từ nhiều góc độ khác nhau, ví dụ như, người khác đều cảm thấy hắn mắc bệnh tâm thần phân liệt rất nguy hiểm, nhưng thử nhìn từ góc độ khác mà xem... Hắn phân liệt lâu như vậy rồi nhưng vẫn không xảy ra vấn đề, chẳng phải điều đó cho thấy rằng hắn có thể tự chủ sao?”
“Cái này...”
Lời của giáo sư Bạch làm cho Trần Tinh ngỡ ngàng, cô khựng lại một lát, nhưng thói quen được hình thành qua mối quan hệ thầy trò lâu năm khiến cô lập tức dùng tư duy của Bộ phòng thủ thành phố, đáp lại câu hỏi của giáo sư Bạch:
“Như vậy, nếu hắn không mất khống chế, nhưng rồi lại mất khống chế khi tiếp xúc với sự kiện ô nhiễm tinh thần trong thời gian dài, chẳng lẽ đó lại trở thành trách nhiệm của chúng ta sao?”
“Đừng nên hiểu từ ‘trách nhiệm’như vậy!”
Giáo sư Bạch cười:
“Phải nói rằng, dẫn dắt để hắn phát huy khả năng của mình, nhưng không bị mất khống chế mới là trách nhiệm của chúng ta!”
Giáo sư Bạch biết rằng Trần Tinh không thể đáp lại được ngay, cười nói tiếp:
“Thêm nữa, trong số những người chúng ta chiêu mộ vào, có người nào là không mất khống chế đâu, nào là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230088/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.