Bộ trưởng Thẩm không thể phản bác được nữa, cười lạnh nói: “Ngươi muốn dẫn dắt một người có biến dị tinh thần sao?”
Trần Tinh đáp lại đầy vẻ mỉa mai: “Người có biến dị tinh thần mà ngươi vừa nói đã giúp thành phố Thanh Cảng thoát khỏi một tai hoạ đấy! Hơn nữa còn không có nhân viên điều tra nào thương vong!”
Vẻ mặt người đàn ông trung niên có vẻ hơi tức giận:
“Không cần phải nói những lời nhảm nhí nữa. Ý kiến của ta vẫn giữ nguyên. Dựa vào tiêu chuẩn ban đầu của hạng mục nghiên cứu biến dị tinh thần của thành phố Thanh Cảng, nhân tố mất khống chế của người này rõ ràng đã lên tới 80%, thậm chí còn có thể cao hơn nữa. Ta cho rằng không thể chiêu mộ một người như thế, chứ đừng nói tới dẫn dắt hắn. Nếu đại tá Trần nhất định muốn chiêu mộ hắn thì sau đó ngươi hay ký một bản cam kết, về sau nếu hắn mất khống chế thật gây ra nguy hiểm, ngươi phải gánh chịu trách nhiệm!”
Trần Tinh tức giận, đập bàn một cái.
Hiển nhiên, một tràng cãi vã lại tiếp tục, nhưng cũng vào lúc này, hạ sĩ Hàn Băng vẫn luôn im lặng bỗng nhiên lên tiếng:
“Khoan đã, có tín hiệu muốn tham gia đến từ chỗ giáo sư Bạch!”
Nghe thấy ba chữ “giáo sư Bạch”, mọi người đều biến sắc, vô thức ngồi thẳng lưng.
Ngay sau đó, thiết bị máy chiếu trên cả bốn bức tường đều bắt đầu hoạt động. Bên bàn hội nghị, hai mảng sáng tối đan xen phác hoạ nên một ông già tóc bạc trắng, mặc một bộ tây trang màu trắng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230086/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.