Ngay tại thời khắc ấy, tất cả dây leo đột ngột co rút lại hết, đồng loạt lui về phía vũng nước. Bởi vì lúc này em gái đang nắm chặt lấy một sợi dây leo không chịu buông ra. Thế là cái thứ đang chôn mình trong hồ nước bất đắc dĩ chủ động vứt bỏ sợi dây leo này, còn những sợi dây leo khác thì như bị đoạn phim bị đứt đường truyền, trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.
"Chuyện này…”
Lục Tân còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, đột ngột nhìn thấy cảnh tượng này thì không tự chủ được ngây đơ cả người. Hắn mở miệng hỏi theo quán tính: "Chuyện gì vừa xảy ra vậy?"
"Hừ!"
Giọng nói đầy bất mãn của em gái truyền tới. Con bé nhanh chóng ăn hết sợi dây leo bị từ bỏ kia, nhào tới bên cạnh vũng nước, duỗi cổ ra quan sát tình hình phía dưới. Sau một hồi lâu vẫn không thấy có động tĩnh gì, tức giận quơ một nắm cát giục thẳng xuống hồ, sau đó quay người nói với Lục Tân:
"Nó sợ!"
"Sợ?"
Lục Tân cảm thấy vô cùng quái lại, nhiều hơn nữa là cảm giác hoang đường.
Quái vật tinh thần cũng biết sợ? Hắn bước tới bên cạnh em gái, quan sát vũng nước nhỏ bé trước mặt, không thể xác định được chỗ trũng này sâu bao nhiêu, nhưng có lẽ nó là một trong những chỗ sâu nhất của cái hồ. Dù biết rõ con quái vật tinh thần có hình dạng giống cái cây kia mọc ra từ vũng nước này, nhưng bây giờ, khi nhìn xuống dưới hắn lại chẳng thấy gì ngoại trừ ảnh ảo mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230078/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.