“Nhiệt tình quá nhỉ…”
Lục Tân thở dài, hắn liếc nhìn theo chiếc bóng đen dang rộng cánh tay, lao về phía mình.
Tốc độ của chiếc bóng đó nhanh đến chóng mặt. Nhưng vào ngay lúc này, cơ thể hắn đột nhiên dừng lại một cách thô bạo, sau đó hắn nhảy lùi về phía sau, né tránh cú vồ của cái bóng kia. Đồng thời, hắn xoay người lại, lao nhanh đến bên cạnh bóng đen đó.
Hai tay hắn duỗi ra, bắt lấy cái bóng đen.
Giống hệt như lúc em gái hắn nhảy vồ tới, túm lấy đồ chơi một cách thích thú.
“Đó là gì vậy?”
Giữa không trung đột nhiên xuất hiện mặt trăng đỏ. Ánh trăng phả ra tia sáng đỏ sẫm, rọi chiếu xuống phía dưới.
Ngay sau đó, hơn một nửa thiết bị chiếu sáng được dựng xung quanh hồ nước hoang vu bỗng vỡ uỳnh một cái, tan tành mây khói bởi tiếng kêu của những con quái vật tinh thần. Số còn lại cũng bị hư hỏng nghiêm trọng, từng chiếc đèn một lần lượt tắt đi chỉ còn lại màn đêm đen tối.
Ánh đèn tắt càng làm cho ánh trăng đỏ kia thêm rực rỡ và dày đặc.
Bầu trời đó rất dễ khiến cho con người ta bị loá mắt bởi thứ ánh sáng chói loá, nó tạo ra một bức tranh đầy mờ ảo, hư vô.
Những gì họ thấy là cảnh tượng Lục Tân đang chuẩn bị lao tới vị trí trọng tâm của khu vực nguồn ô nhiễm. Bùn lắng đột nhiên vỡ ra, từ trong màn sương mờ ảo hiện ra một cái bóng mờ. Ánh trăng đỏ rực phản chiếu hình bóng đó trên mặt đất, nhìn giống như một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230076/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.