Trình Giai Giai không trở về nhà, cô đi thẳng ra bờ biển ngồi thẫn thờ trên tản đá nhìn xa xăm trong khoảng không vô định.
Chu Trạch Dương gia thế tốt như vậy cô thật sự không xứng.
Nhưng cô lại chẳng thể nói với anh, anh sẽ lại uy hiếp cô mất.
Cô ngồi khóc thật sự quá mệt rồi, Lâm Hân nói đúng vào điều mà Trình Giai Giai đang sợ hãi lại làm tăng thêm sự tự ti trong Giai Giai.
Trình Giai Giai khoá máy, tắt toàn bộ mạng xã hội, cô muốn yên tĩnh một mình một thời gian.
Chỉ lẳng lặng ngồi ở đó đến tận chiều hoàng hôn sắp buông xuống phía sau cô liền có giọng nói khàn đặc của một bà lão.
“ Cháu gì ơi, cháu giúp bà lấy tản đá nhỏ này ra được không ” Bà lão ngồi trên xe lăn nhìn Trình Giai Giai nói.
Cô nghe xong liền nhanh chân nhặt lấy tản đá ra, cô còn cẩn thận đẩy bà lại chổ an toàn, vậy mà bà lão lại bắt cô đẩy đi dạo biển.
Trình Giai Giai thấy bà ấy vui vẻ cũng gật đầu đồng ý dù sau cô cũng chưa có ý định về nhà, Trình Giai Giai đẩy bà lão đi ngắm hoàng hôn biển.
Bà lão đột nhiên kêu Trình Giai Giai ngừng lại rồi vui vẻ cảm ơn cô, ánh mắt bà nhìn xuống chiếc áo bẩn của cô liền nói.
“ Đi học sao lại để áo bị dính bẩn thế này ”
“ Dạ không sao do cháu không cẩn thận làm đổ tí nước ấy mà ” Trình Giai Giai gãi gãi đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-duoi-em-them-mot-lan-nua/2495918/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.