“ Tôi...tôi muốn đi vệ sinh ” Tiêu Mỹ Trinh chống tay lên người của Từ Minh Viễn lấp bấp nói.
Cơ thể cô nàng càng ngày càng nóng, cảm giác như sắp bị đốt cháy vậy.
“ Nên nhớ em mà chạy thì tôi không biết sẽ làm gì đâu ” Minh Viễn nhẹ nhàng gật đầu để cô nàng đi.
Hình như ý đồ rời đi của Tiêu Mỹ Trinh là thật, câu nói của anh chàng khiến cô nàng ngừng lại mấy giây mới lấy hết sự mạnh mẽ chống tay đứng dậy, bước chân vô cùng loạn choạng vào nhà vệ sinh.
Từ Minh Viễn nhìn chỉ biết cười thầm.
Nhìn mình trong gương Tiêu Mỹ Trinh không ngừng lấy nước tạt lên mặt, hai má của cô nàng ửng đỏ lên vì rượu, cả cơ thể càng ngày càng nóng, bao nhiêu nước cũng không đủ.
Hơi thở ngày càng khó khăn, Tiêu Mỹ Trinh rửa lại mặt chỉ mong có thể khiến cô tỉnh táo hơn, nhưng những thứ trước mắt cứ hư hư ảo ảo.
Bước chân không còn vững nữa, cô bước ngược trở ra, không để ý liền va vào cơ thể Từ Minh Viễn, ánh mắt gợi tình, cô ngẩn đầu nhìn Từ Minh Viễn vẻ mặt khó chịu vô cùng đáng thương.
“ Rượu đó...hức...hức nóng quá huhu ” Vậy mà Tiêu Mỹ Trinh lại khóc nấc lên như đứa trẻ.
Từ Minh Viễn đỡ lấy cô nàng, nhìn cô nàng khóc lại cảm thấy chút đáng yêu, anh nâng cơ thể cô nàng lên hôn lên môi cô, lưỡi cũng càng quét trong khoan miệng cô, như rút hết mật ngọt.
Cảm giác hôn cô bé này rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-duoi-em-them-mot-lan-nua/2495908/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.