“ Tôi xin anh, làm ơn xoá nó đi ” Tiêu Mỹ Trinh không biết phải thế nào, cô nàng cầu xin Từ Minh Viễn, mong anh tha cho mình, nếu ba mẹ cô biết được chắc chắn bọn họ sẽ tức mà đánh cô chet mất.
“ Tôi không xoá được, lỡ tay sao chép rất nhiều bản rồi ”.
“ Tôi nói rồi chỉ cần em nghe lời, nhất định không xảy ra chuyện gì đâu ” Từ Minh Viễn vuốt ve gương mặt đẫm nước mắt của Tiêu Mỹ Trinh.
Tiêu Mỹ Trinh buông điện thoại thất thần khi nghe anh ta nói, cô ước gì thà bị bọn họ ức hiếp đuổi khỏi trường, còn hơn là rơi vào hoàn cảnh như hiện tại, Trình Giai Giai gọi điện cho cô, cô cũng không có đủ cang đảm mà nhấc máy lên nghe.
“ Em đi vào vệ sinh cá nhân, sau đó tôi đưa em về ” Từ Minh Viễn lấy quần áo mà anh đã nhờ nhân viên mua cho Mỹ Trinh.
Cô thất thần nhìn quần áo, không một chút cảm xúc, bây giờ muốn khóc cũng chẳng khóc nổi nữa, cuối cùng cũng phải phục tùng Từ Minh Viễn, cô có thù với anh ta sao? Anh ta lại muốn hại cô như vậy nhỉ? Con người anh ta thật đáng sợ.
Dòng nước lạnh lẽo chảy xuống cơ thể của Tiêu Mỹ Trinh, trên cơ thể đầy rẩy những vết hôn đỏ chót của trận ân ái đêm qua mà Từ Minh Viễn để lại, nhưng anh ta lại rất thông minh, không để lại dấu hôn trên cổ.
Nước có lạnh cấp mấy, cũng không thể lạnh bằng lòng của Tiêu Mỹ Trinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-duoi-em-them-mot-lan-nua/2495905/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.