Chu Trạch Dương bế cô rời khỏi bệnh viện Mạc Gia trước sự chứng kiến của nhiều bác sĩ và cả ý tá ở đó, vừa nhìn thấy cảnh đó thôi mọi người đã đỏ má đầy ngại ngùng.
Trình Giai Giai nằm gọn trong lòng anh ngủ say đến mức không biết anh mang mình đi đâu, cô vẫn ở yên ắng trong lòng không một chút cựa quậy, Chu Trạch Dương cưng chiều nâng niu cô trên tay.
Anh mang cô về nhà riêng, đây là nhà của anh và cô và gia đình nhỏ của anh sau này, anh đặt cô lên giường cẩn thận đắp chăn cho cô, hôn nhẹ lên môi cô một cái sau đó mỉm cười đầy dịu dàng mà vén tóc cô ra phía sau.
Ở dưới nhà Lý Ngân Khánh đã đuổi đến rồi, cô ta cùng mẹ anh đứng dưới nhà đợi sẵn, Chu Trạch Dương một mặt lạnh tanh bước xuống, anh thừa biết Ngân Khánh chắc chắn sẽ bày trò.
“ Chu Trạch Dương! con nói rõ ràng đi con lại mang con bé nghèo nàng đó về nhà nữa phải không? ” Mẹ anh tức giận lớn tiếng khi nhìn thấy anh thờ ơ không thèm để ý.
Lý Ngân Khánh đang ngồi khóc thút thít bên cạnh mẹ anh, Chu Trạch Dương liếc ngang qua một cái rồi nhìn thẳng vào mắt mẹ anh mà nói.
“ Mẹ! cô ấy là vợ con, cả đời này con cũng chỉ có mình cô ấy ”
“ Vậy còn Ngân Khánh? con bé đối xử không tốt với con sao? nó vì con như vậy cuối cùng con lại làm thế này với con bé? ” Mẹ anh càng nói càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-duoi-em-them-mot-lan-nua/2495846/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.