Vài tuần sau tôi được xuất viện. Ở trong bệnh viện tận mấy tháng trời làm trong lòng cũng ngột ngạt, vừa được đi ra khỏi cổng bệnh viện cơ thể tôi như cá gặp nước tung tăng vui nhảy. Ở phía xa xa, ba tôi đang chở Hạ Nhân tiến đến gần lại:
- Con trai, khoẻ chưa? Mau về nhà đi, ba và cháu dành cả buổi sáng để học nấu cơm cho con ăn đó!
Tôi vui vẻ leo lên xe ngồi, có lẽ những ngày tháng tăm tối đã qua đi hết rồi cũng giống như câu " sau cơn mưa trời lại sáng " những đau khổ kia rồi cuối cùng cũng sẽ chấm dứt.
---- Về đến nhà ----
- Woa....ba và Hạ Nhân tự nấu nguyên cái bàn này đấy à? Con không tin luôn đấy!
Trên bàn tuy không có cao lương mỹ vị gì nhưng đó là những món ăn dân dã mà tôi rất thích. Thật khó để tin được là họ đã cùng nhau nấu ăn, từ trước đến giờ ba tôi có bao giờ đụng tay vào bếp đâu.
- Ba và cháu phải vất vả lắm mới làm ra được nhiêu đây đó! Con mau ăn đi, mới xuất viện nên ăn cho nhiều vào!
- Dạ!
Tôi vui vẻ gắp từ món này sang món khác, ở trong bệnh viện phải ăn cháo uống nước lã rồi tiêm thuốc nên tôi cũng dường như quên đi hương vị của thịt, cá như thế nào nên khi được ăn lại hương vị quả thật rất rất ngon, đã vậy do chính gia đình mình làm thì không chê vào đâu được. Cả nhà tôi đang cùng nhau ăn uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993946/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.