Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao tôi lại ở bệnh viện? Còn Trung Tuấn...tại sao anh ấy lại ở đây?
- Em dậy rồi hả?
Tôi vẫn đang trong trạng thái hoang mang không biết mình nên làm gì chỉ biết ngồi đó im lặng cho chuyện gì đến sẽ đến:
- Em có đói không? Để anh mua gì cho em ăn ha!
Tôi vẫn ngơ ngác nhìn Trung Tuấn, rốt cuộc mình đã bị gì vậy?
- Hôm qua cho anh xin lỗi em! Để em một mình mà chạy đi mua nước vậy là anh sai, cũng may anh tới kịp lúc không thì...mà thôi nhìn em khoẻ là được rồi. Anh vui lắm!
Trong đầu tôi đầy ấp những suy nghĩ, hình như hôm qua mình bị gì đó mà mình không thể nhớ nổi là rốt cuộc là bị gì...haizzz, cái cảm giác khó chịu này là sao????
- Sao hôm nay em im lặng thế? Thường ngày vừa thức dậy là đòi kẹo và dẫn đi chơi mà, bộ giận anh hả?
Mình mà đòi kẹo với đi chơi cơ á? Không lẽ mình bị...để thử xem sao.
- Kẹo...kẹo, muốn kẹo...
Cảm giác nhục không chịu nổi.
- Được rồi kẹo của em đây. Ăn xong rồi anh dẫn đi chơi.
Không lẽ mình bị tâm thần thật sao. Nhưng...tại sao mình bị như vậy? Đầu óc tôi mơ hồ không tin vào sự thật.
Trước mắt cứ diễn kịch trước mặt Trung Tuấn để mình điều tra xem sao.
- Không đi chơi, muốn ở đây à!
- Ừ, vậy thì hôm nay không đi. Ở lại phòng chơi nha. Đợi chút nữa chắc bác và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993942/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.