Chuyện gì đang xảy ra vậy? Em ấy vừa nói cái gì?
- Dương Dương...em sao vậy? Anh nè, em không nhận ra anh à?
Tôi càng tiến lại gần thì em ấy lại la lên.
- Hạ Nhân...đuổi họ đi đi. Papa sợ lắm, đuổi họ đi đi...
Tôi và ba em ấy chỉ biết đứng đó nhìn không biết nên làm thế nào còn Hạ Nhân thì bị bám chặt đến nỗi không đi được. Không lẽ em ấy quên mình thiệt rồi.
- Papa đây là ông nội và anh Trung Tuấn mà. Papa không nhận ra họ sao?
Em ấy vẫn núp sau lưng Hạ Nhân rụt rè sỡ hãi. Tôi chầm chậm đi lại chỗ em ấy, vừa đi tôi vừa nói để Dương Dương ko còn hoảng loạn nữa.
- Anh không làm gì em hết. Em bình tĩnh...anh chỉ muốn nắm tay em thôi. Bình tĩnh, bình tĩnh...
Mọi chuyện có vẻ đã ổn hơn, tôi đã chạm được vào tay em ấy. Tay em ấy lạnh quá, có vẻ như em đã chịu lạnh ở đây lâu lắm rồi, anh xin lỗi vì để em chịu thiệt thòi như vậy! Tôi và Dương Dương cứ giao tiếp bằng ánh mắt như vậy giúp em ấy đã bình tĩnh hơn rồi, thật may quá!
- Bắt cậu ta lại.
Cả dàn bác sĩ, y tá chạy vào làm Dương Dương hoảng sợ. Em ấy hoảng loạn rồi cầm lấy tay tôi mà cắn, tôi đau đớn nhưng vẫn cố chịu đựng cho đến khi bọn họ tiêm thuốc mê vào thì em ấy mới chịu nhả ra.
Sau khi Dương Dương ngủ, tôi và bác sĩ cùng bác Hạ đi ra ngoài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993939/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.