Tối hôm đó, tôi mất ăn mất ngủ mặt thất thần nhìn đâu đó xa xăm mà suy nghĩ. Tại sao Trung Tuấn lại ở đây? Anh ta ở đây làm gì? Hình như bây giờ anh ta đã khá giả hơn trước rất nhiều. Mà tại sao tôi lại gặp Trung Tuấn ngay lúc này và hoàn cảnh này chứ? Tám năm qua, tôi đã sớm từ bỏ hi vọng mà gặp lại anh. Nhưng...thật không ngờ bây giờ định mệnh lại đưa chúng ta đến với nhau thêm một lần nữa, có điều là bây giờ đã khác xưa rất nhiều, tôi đã có một cậu con trai. Có lẽ duyên nợ của chúng ta cũng nên chấm dứt!
- Papa, sao papa không ăn cơm mà papa nhìn đi đâu vậy?
Tiếng nói của Hạ Nhân làm tôi giật mình quay lại hiện thực.
- À...ukm...con ăn trước đi! Papa chưa đói! Ăn ngoan nha Nhân Nhân.
Liên tục vài ngày sau, tôi gần như mất ăn mất ngủ. Cơ thể lúc nào cũng cảm thấy mệt, thấy có chuyện gì không ổn tôi liền đi khám xem sao.
--- Ở bệnh viện---
- Cậu từng gặp một tai nạn gì đó đúng không?- Bác sĩ hỏi tôi.
- Dạ đúng...
Bác sĩ nhìn tôi lắc đầu làm tôi càng thêm lo lắng:
- Bác sĩ, tôi bị gì sao?- Mặt tôi tái mét hỏi.
- Sau tai nạn đó, não cậu bị chấn thương chưa hồi phục hoàn toàn. Nếu cậu cứ không chăm cho sức khoẻ cộng thêm biến chứng của vụ tai nạn có thể cậu sẽ...bị u não.Nên nhớ kĩ lời tôi, không được để cơ thể của mình vào trạng thái xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993929/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.