Cũng giống như thường ngày, tôi vẫn say sưa trên bàn làm việc của mình. Bỗng cái điện thoại bên cạnh rung lên làm tôi giật mình, là số của ba. Ba có chuyện gì mà gọi mình vậy?
- Alo, ba gọi con có chi không?
Bên đầu dây bên kia là một tông giọng khác:
- Cậu chủ, ba cậu đang nhập viện. Cậu đến đây nhanh lên. Lão gia có chuyện muốn nói với cậu. Lão gia đã về nước rồi nên cậu mau đến đây.
- A...Anh nói cái gì? Ba tôi nhập viện? Giờ ông ấy ở đâu? Mau cho tôi biết địa chỉ, nhanh lên.
•
•
Tôi bước vào trong một bệnh viện hạng sang, người thì luống cuống đi tìm phòng bệnh của ba. Sau một hồi đi vòng vòng, cuối cùng cũng đã tìm được. Vừa mở cửa ra là tôi đã thấy ba tôi đang nằm tiều tuỵ ở trên giường bệnh, ánh mắt rượm buồn cố ngước lên nhìn tôi:
- Con đến rồi! Mau vào đây, ba có chuyện muốn nói với con.
Tôi bước chầm chậm đến giường của ba, trong lòng ngập tràn lo lắng và suy nghĩ không biết chuyện đó là chuyện gì. Ba tôi nói bằng một giọng nói yếu ớt:
- Con ngồi xuống đây đi!
Tôi ngoan ngoãn ngồi ngây chỗ ba tôi chỉ, vừa ngồi xuống đôi tay thô ráp của ba đặt lên tay tôi, đôi mắt rưng rưng và nét mặt chất chứa nỗi buồn:
- Này, Tiểu Dương! Con đã hứa với ba những gì, con có nhớ không?
Tôi nhìn ba mà không trả lời:
- Có vẻ như con không nhớ!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993925/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.