Có ai không? Cứu chúng tôi với!!!!!!
Tôi la thất thanh vừa đập cửa nhưng có vẻ là không ai nghe cả. Mở điện thoại lên thì ngoài vùng phủ sóng, rốt cuộc đây là chỗ chết tiệt nào?Không lẽ mình sẽ chết cóng ở đây, chỗ này nhiệt độ thấp nhất chắc cũng từ 0 độ trở xuống. Tôi lại chịu lạnh kém, trời hôm nay nóng nực nên tôi chẳng mặc áo dày, lần này tiêu rồi....
Đã nữa tiếng trôi qua, tôi vẫn ngồi ngay cánh cửa mà tìm cách thoát ra nhưng tất cả chỉ là vô ích. Người tôi đang run cầm cập tự ôm lấy mình để sưởi ấm, đột nhiên Trung Tuấn khiều nhẹ lên vai tôi:
- Mau ôm anh đi
Nhìn anh ta cũng đang lạnh cóng mà run khiến tôi cũng bất ngờ. Tưởng cao to như vậy cũng sẽ chống được với cái lạnh lâu hơn chứ.
- Anh...anh có bị gì không? Tự...nhiên kiu ôm nhau?- Tôi vừa run vừa nói.
- Giờ cả hai chúng ta đều cần hơi ấm, nếu ôm nhau hơi ấm cả hai sẽ truyền cho nhau như vậy cũng giúp anh và em chống được cái lạnh. Tuy không bớt lạnh là bao nhưng nếu chúng ta cứ như vậy thì sớm muộn gì cũng chết cóng thôi.
Tôi thấy cũng có lí liền đi lại chỗ Trung Tuấn mà ôm. Đúng thật người anh ta rất ấm nhưng anh ta đã lựa sai người mà ôm rồi, da tôi rất dễ lạnh nếu giờ mà ôm tôi thì chỉ cảm thấy duy nhất cái lạnh ngày một lạnh hơn chứ sưởi ấm gì. Ngồi ôm một hồi lâu, tôi đã thấy khá hơn. Nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993914/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.