Trời đã sáng, nắng đã lên và hiện tại tôi còn nằm ở đây vì cơ thể không di chuyển được. Vừa động nhẹ một cái là thắt lưng lại đau đã vậy cái tên khốn đó sau khi làm xong cũng chẳng biết chùi cho tôi cứ để nguyên hậu nguyệt đầy tinh dịch lẫn máu ngủ rồi anh ta bỏ đi đến giờ chưa thấy quay lại. Mà tôi quên là cái tên ấy là cầm thú mà.
Chờ rồi lại chờ, không lẽ cả ngày nằm như vậy? Tôi liền cố gắng bước xuống nhưng vừa đặt chân xuống thì mông tôi lại ở dưới sàn, chân tôi mất hết cả lực đành nằm dưới sàn nhà lạnh lẽo ấy mà ngủ. Tôi thầm nguyền rủa:
- Anh là cái tên chó chết tiệt!!!!
Đang ngủ tôi cảm nhận được có ai đó vuốt tóc tôi kiêu tôi dậy:
- Tiểu Dương, dậy đi....
Mơ màng mà mở mắt, khuôn mặt ấy lại xuất hiện. Tôi mới nhìn đã tỉnh ngủ vừa tức vừa sợ mắng anh ta:
- Anh đi đâu từ sáng đến giờ? Còn không chịu cho tôi mặc quần áo vào? Anh muốn tôi chết mới chịu đúng không?
Mặt anh ta trầm xuống tỏ vẻ buồn rầu như đứa trẻ đang bị mẹ mình mắng:
- Anh xin lỗi, anh bận đi mua thuốc giảm đau cho em. Tối qua em cứ nói mớ là em đau, anh thấy vậy rất đau lòng nên mới chạy đi mua.
À! Thì ra còn một chút lương tâm của con người. Nhưng nói gì thì nói chính anh đã biến tôi ra thế này nên không chỉ vì vài viên thuốc mà nguôi giận được:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993898/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.