Đi ngoài đường ai cũng nhìn chằm chằm hai chúng tôi, đó cũng là điều đương nhiên thôi vì hai thằng đực rựa cao lớn đang cõng nhau đi ngoài phố chuyện này hiếm gặp nên cũng phải đành chịu. Đã gần đến nhà, thấy mồ hôi của Trung Tuấn đã ướt hết tóc và cổ, bước đi càng ngày càng chậm, tuy tôi muốn hành hạ anh ta thiệt nhưng cũng không nhẫn tâm đến người đã hết lòng giúp mình, tôi bèn nói:
- Anh bỏ tôi xuống đi, tôi có thể tự đi được rồi!
Giọng Trung Tuấn thở dốc trả lời lại:
- À...không sao ( tiếng thở) cậu cứ ở trên đó đi. Tôi khoẻ lắm đừng lo.
Quan tâm đến như vậy mà còn không chịu thôi muốn tự mình hành xác thì tôi chìu:
- Vậy mà lo cõng cho tốt! Thiếu gia ta đây muốn cao hơn nữa!
Nghe vậy, Trung Tuấn nảy người đẩy tôi cao hơn và đi từ từ đến nhà!
Về đến nhà, Trung Tuấn đỡ tôi ngồi trên salon rồi anh ta chạy vào trong mang hộp cứu thương ra rồi kiu tôi:
- Nè Jackson, mau gác chân lên bàn đi! Tôi sát trùng vết thương.
Vừa nghe đến hai chữ " sát trùng " tôi đã xanh mặt mày, tôi giả bộ ổn rồi lẩn tránh:
- Sát trùng!!! Thôi được rồi, để vậy tự nó lành. Anh có việc gì làm thì làm đi, tôi đi thay đồ.
Nói vậy thôi nhưng vết thương từ lúc về đến giờ nó cứ hành tôi nhưng thà bị đau như vậy còn hơn là sát trùng. Trung Tuấn nghe xong nhưng vẫn ngoan cố lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993895/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.