Và sau chuyện đó cả một tuần sau tôi đã không thèm đếm xỉa gì đến anh ta đã thế tôi còn tạo nhiều việc cho anh ta làm. Trời nắng thì đi ra nhổ cỏ, dọn vườn, trời mưa thì tôi cho đi ra ngoài giặt thảm nói chung là bất cứ chuyện gì trong nhà tôi đều sai làm hết dù đó là chuyện không cần thiết! Đã dầm mưa dãi nắng một tuần rồi mà lại không than phiền lần nào, bộ cũng thích làm công việc này à? Thôi kệ, dù sao vẫn chưa đủ để dập tắt ngọn lửa hận thù trong lòng tôi.
Tối đến rồi, người giúp việc cũng đã về hết. Tôi đang ngon miệng ăn tối mà kì lạ là đã quá giờ ăn tối mà tên đó vẫn chưa ra ăn à? Chắc lại làm biếng đây, lát hồi vào tôi phạt gấp đôi!
Ăn xong, tôi lọ mọ đi xuống phòng Trung Tuấn. Đến nơi tôi gõ cửa liên tục nhưng không ai gõ cửa, bực quá tôi đạp vào cửa mấy phát rồi hét lớn:
- Nè, ra mở cửa coi! Bộ chết ở trỏng rồi hả?
Không có tiếng trả lời lại:
- Nè, có nghe không?
Giận quá mất khôn tôi liền đạp cửa xông vào thì thấy anh ta đang gục dưới sàn. Hoảng sợ tôi liền chạy đến hỏi thăm:
- Nè, Trung Tuấn anh bị gì vậy? Nè....
Đột nhiên anh ta ngồi dậy kéo tôi đứng lên rồi đè vào tường. Một tay đang đè tôi ở trước ngực còn một tay thì nhẹ nhàng vuốt tóc tôi nói bằng chất giọng trầm đàn ông:
- Hạ Dương Dương này, anh nhớ em!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993890/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.