2 năm trôi qua như một cái chớp mắt, bây giờ nhìn tôi chẳng khác nào một tên ăn mày mà có nhà cửa. Hồng Thanh đối với tôi bây giờ giống như là một loại kí sinh hút máu, chờ khi nào hút cạn sạch máu của tôi thì bỏ đi không quay đầu lại. Tôi còn nhớ ngày hôm cô ta bỏ đi:
---- 2 ngày trước----
- Em đừng xài hoang phí như vậy, công ty không được phát triển như trước nữa đâu...
Tôi chưa kịp nói xong cô ta vội cướp lời:
- Biết rồi, nói quài...
Cô ả vừa nói chuyện với tôi vừa nâng niu chiếc túi xách vừa mới mua về, giá của nó cũng khiến tôi điêu đứng cả ngày. Tôi nhìn cô ta nói rồi nói bằng giọng nghiêm túc:
- Chúng ta kết hôn đi!
Vừa nghe hai chữ " kết hôn" Hồng Thanh liền có phản ứng:
- Gì...kết hôn. Anh có đang đùa với tôi không? Công ty anh đang xuống dốc như vậy làm sao còn đủ tiền mà nuôi tôi. Thật nực cười đúng là một tên ăn mày bẩn thỉu.
- Cô vừa mới nói cái gì?
- Tôi vừa nói anh là ăn mày bẩn thỉu, không phải vì một con đàn bà không quen biết mà có thể đuổi vợ mình ra khỏi nhà sao? Không bẩn thỉu, rác rưởi chứ là gì?
- Cô....Mau cút ra khỏi nhà tôi!
- Bộ tôi thèm ở đây chắc, ngoài anh ra tôi còn hàng tá đàn ông ngoài kia mắc gì phải ở đây sống một cuộc đời nghèo nàn này chứ. Thôi em đi đây...anh yêu à! Haha...a
Tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993879/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.