Có một số chuyện em không hề biết, rằng anh đã sống hai đời, nhưng lại chỉ yêu duy nhất một người con gái.
...
Thiên Nguyệt ngồi trong phòng bệnh, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Ánh sáng của mùa thu mang một màu vàng nhẹ thấm đậm hương vị của quá khứ, xuyên qua cửa kính trong suốt, chiếu lên khuôn mặt tái nhợt vì bệnh tật như muốn đắp lên cho cô gái một lớp sức sống hư ảo, chỉ riêng đôi mắt đen láy kia vẫn mang theo ngọn lửa khó tả mà sáng rực.
Ngoài kia hình như có cơn gió nhỏ lướt qua, khiến cây ngô đồng duy nhất của bệnh viện khẽ lay động, theo sự lung lay ấy, những chiếc lá cuối mùa cũng rơi xuống, nhìn từ xa tựa hồ như những trái tim đang biết bay.
Phát hiện tuyệt vời này không khỏi làm Thiên Nguyệt khẽ cười.
Tuy rằng bản thân cô không phải là mỹ nhân, thậm chí còn có thể xem là tầm thường, nhưng khi khóe miệng cô gái cong lên ý cười, dường như mang theo sức hút kì lạ, khiến người khác không thể rời mắt.
Lần đầu tiên Thiên Nguyệt được nghe lời khen như vậy là từ một cô hộ lý, mà không đợi cô nói gì, người ấy lúc này đứng bên cạnh cô đã trưng ra biểu cảm tiếc nuối khôn cùng.
"Bé Nguyệt, em nên cười nhiều một chút, chị nghĩ mình càng ngày càng mê em cười."
Thiên Nguyệt quay đầu lại, đưa đôi mắt sáng trong nhìn cô ấy, nụ cười trên cánh môi đã thu hồi lại từ lúc nào, cánh môi mang theo một màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934477/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.