Nghĩ lại nghĩ, Thiên Nguyệt chỉ có thể giả vờ như mình không hề biết chuyện xấu hổ hắn làm, đành nở một nụ cười công nghiệp đáp lại lời của hắn:
"Trùng hợp, đúng là trùng hợp quá luôn rồi, anh đi chuyến bay lúc mấy giờ vậy?"
"9 giờ sáng." - Phó Thành Dương chỉ chờ mỗi câu này của cô để tuôn ra một tràng dài. - "Ấy không phải chứ, vé của em cũng là 9 giờ sáng sao?"
"Đúng vậy đấy, nhưng mà taxi giờ này khó gọi quá. Cũng trong giai đoạn cao điểm mà... Phó Thành Dương, anh có thể giúp đỡ cho tôi quá giang một đoạn đến sân bay được không?" - Vừa nói, Thiên Nguyệt vừa đem điện thoại đang sáng màn hình giấu ở phía sau lưng, bên trên màn hình rõ ràng có rất nhiều tin nhắn gửi đến, còn có thêm một số điện thoại cô để nhỡ cách đây vài giây.
Trong đầu không biết làm gì hơn ngoài việc xin lỗi vị tài xế đã cất công chạy ra trước tiểu khu đón cô, xin lỗi cô dì chú bác nào đó, là cháu nỡ phụ lòng của người, sau này có duyên tái hợp, cháu sẽ tận lực bù đắp.
Phó Thành Dương nhận ra được Thiên Nguyệt đang cho hắn một cơ hội, tay chân luống cuống như trai mới lớn, lập tức gật mạnh một cái, lại nhận lấy vali từ tay cô dõng dạc nói:
"Vậy Thiên tiểu thư yên tâm, đường về thành phố X hôm nay để tôi làm vệ sĩ cho em cũng khá tốt."
"Vậy phiền anh Phó giúp đỡ rồi ạ. Trông anh Phó có vẻ rất vui nhỉ?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934447/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.