Nghe vậy, DungTri Hạ vô cùng kinh ngạc, ngước mắt – “Chàng muốn đối phó bọn họ?” –Nàng gỡ cây trâm trên tóc xuống, tóc đen mềm như tơ lụa rủ xuống haivai.
“Đợi sau khi chuyện này thành công rồi nàng sẽ biết, từ nayvề sau, trong vương phủ, không ai có thể khi dễ nàng được nữa.” – Hắncưng chiều cười một tiếng, đưa tay lên muốn chạm vào gương mặt nàng, lại bị nàng gạt ra.
“Chàng làm gì thế?” – Nàng nhìn chằm chằm hắn đề phòng.
“A.” – Hắn hít vào một hơi khí lạnh, vô tội giơ lên bàn tay bị thương, giọng nói có chút u oán – “Vi phu chỉ muốn gạt lọn tóc trên mặt giúp nàngthôi, không định làm gì.”
Biết mình hiểu lầm hắn, Dung Tri Hạ lúng túng không nói nữa, tự mình chui vào bên cạnh giường, rúc vào trong chăn đệm.
Mặc Lan nhìn nàng, trong mắt lướt qua ý cười, cố tình tỏ ra yếu thế nói –“Tri Hạ, tay ta vừa nãy bị nàng gạt ra, bây giờ thấy hơi đau, nàng xemgiúp ta có phải chảy máu rồi hay không?”
Nghe hắn nói vậy, nàngnhanh chóng lật người bò dậy, cởi bỏ mảnh vải đã được băng bó kỹ càngvừa rồi, cẩn thận xem xét vết thương của hắn, xác định không chảy máunữa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không bị chảy máu.”
“Nhưng ta thấy hơi đau.” – Hắn nhăn mày, uất ức nhìn nàng.
“Có thể là do vừa rồi đụng vào vết thương.” – Dung Tri Hạ rũ mắt, lại băngbó kỹ càng giúp hắn một lần nữa. Mặc dù nàng có chút áy náy, nhưng cỗngạo khí trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-xau-xa/3059947/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.