Lúc đám người Tần thị theo Ngụy Đại đi vào phòng, ánh mắt không hẹn mà cùng nhìn đến bóng người nhỏ bé đang say ngủ trên bàn.
Thư Mậu Đình còn có thể khống chế được bản thân, Tần thị lại khóc lóc chạy tới, ôm lấy Thư Lan, nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới, xem có bị thương không.
Thư Lan thật sự không muốn đi ngủ, nhưng hôm nay nàng leo lên leo xuống, toàn thân rã rời, vừa mới ngồi lên ghế, liền không nhịn được chợp mắt một lát. Đang mơ màng, chợt có âm thanh quen thuộc bên tai, nàng dụi dụi mắt, đợi thấy rõ người ngay trước mắt, cái miệng nhỏ há hốc, khóe mắt rơi lệ hô lên một tiếng: “Nương”.
Giọng nói nũng nịu êm ái lọt vào tai, Tần thị vừa đau lòng vừa tức, vừa khóc vừa mắng: “Ngươi là nha đầu chết tiệt, là ông trời đưa tới hành hạ ta, đánh không được mà mắng cũng không xong, hơi không vừa ý là bỏ nhà đi, trong lòng ngươi căn bản không coi ta là mẫu thân, cũng không có phụ thân ngươi, chúng ta lại đều yêu thương ngươi! Nha đầu chết tiệt này. . . . . .”
Ngoài miệng mắng, tay lại ôm chặt người vào ngực, như sợ hơi lỏng một chút nữ nhi sẽ bị người ta cướp đi.
Thư Lan nghe xong, nhất thời quên khóc, nương ôm trong lòng thật ấm, nhưng vì sao mẫu thân lại còn mắng mình? Muốn ngẩng lên nhìn sắc mặt mẫu thân một chút, nhưng bị ôm không động đậy được, đúng lúc Thư Uyển đi tới, cả ngày Thư Lan không thấy tỷ tỷ, uất ức trong lòng không ngừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177983/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.