*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Buổi trưa, người trong thôn đều ở nhà ăn cơm, trên đường không có mấy người, Tiêu Lang thấy Thư Lan giãy giụa lợi hại, dứt khoát che miệng của nàng, kéo người đến bờ sông trong rừng cây.
Nước sông chảy uốn lượn trên sườn núi, địa thế trong rừng nhấp nhô, càng đi về phía bắc địa thế càng cao, đi vào trong nửa canh giờ đến dưới chân núi. Bình thường hài tử trong thôn sẽ ở bên ngoài cánh rừng tránh mèo, không dám đi vào bên trong. Dĩ nhiên Tiêu Lang không phải đứa bé bình thường, cho nên hắn trực tiếp lôi kéo Thư Lan khóc lóc sướt mướt đi vào bên trong.
Bắt đầu Thư Lan chỉ biết khóc, nàng cho là Tần thị sẽ đuổi theo, nhưng đến khi tới ven rừng, cũng không nhìn thấy bóng dáng của nương nàng, ngay lập tức cảm thấy hoảng sợ, chỉ sợ Tiêu Lang xơi nàng, vội vàng cào cùng gọi Tiêu Lang, đáng tiếc vóc dáng Tiêu Lang không phải trắng mềm, tay trái che miệng của nàng, tay phải vòng quanh cánh tay eo của nàng, thật sự làm cho nàng không thể động đậy, nửa kẹp người dẫn đến một chỗ núi nhỏ bí mật.
Đợi đến lúc đứng vững, đột nhiên Tiêu Lang cũng không biết nên nói cái gì, cảm thấy nước mắt Thư Lan không ngừng rơi vào trên tay hắn, không khỏi khiến nàng đối diện mình: "Ngươi đừng khóc, cái mông có đau hay không?"
"Không cần ngươi giả bộ làm người tốt!" Thư Lan vốn hết sức sợ hãi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177976/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.