Editor: aq_scents
(Warning: Chương này không nên đọc chỗ đông người)
Mười bảy tháng năm, Thư gia đem đồ cưới của Thư Uyển qua, trong đó có chiếc giường tinh xảo mà Tần Như Hải cố ý đặt làm từ trấn trên, đại cữu mẫu Chu thị đưa tới một bộ trang sức vàng ròng, nhị cứu mẫu Liễu thị đưa tới ngọc như ý Dương Chi, còn có lão phu nhân tự mình chọn bốn nha hoàn cùng hai ma ma, những khế ước bán thân của họ đều trao cho Thư Uyển, nhưng tối nay bọn họ sẽ phải ở Trình phủ, giúp một tay sắp xếp tân phòng.
Tâm tình Tần thị hết sức phức tạp, vừa vui mừng khi gả được nữ nhi cho nhà người tốt, lại khổ sở nữ nhi hiểu biết nhu thuận sắp phải xuất giá làm phụ nhân, không bao giờ có thể giống như trước đây dựa vào nàng làm nũng trêu ghẹo. Biểu hiện của Thư Mậu Đình so với nàng tự nhiên hơn một chút, có thể nhìn trong trong ngoài ngoài bóng người bận rộn, trong mắt cũng toát ra nét không đành lòng.
Luyến tiếc Thư Uyển xuất giá nhất, dĩ nhiên là Thư Lan rồi.
Kể từ lúc hiểu rõ tỷ tỷ phải lập gia đình không thể ở cùng một phòng với nàng nữa, Thư Lan liền ngày ngày dính bên cạnh Thư Uyển. Đứa bé bốn năm tuổi nhà người ta dính nhất ca ca tỷ tỷ, khi còn bé nàng chỉ biết ngủ, nhưng bây giờ tựa như đem thời gian đã qua bù lại, Thư Uyển rời giường nàng liền đi theo, Thư Uyển đi đâu nàng đi chỗ đó, Thư Uyển thêu hoa nàng liền thêu hoa theo, cho dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/1584342/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.