Mưa càng ngày càng nhỏ, dần dần, rốt cuộc âm thanh giọt mưa rơi xuống mái xe cũng biến mất.
Tâm tình Trình Khanh Nhiễm vui vẻ hạ rèm xe xuống.
Mây đen tản đi, bầu trời chỉ còn lại những đám mây trắng hình thù khác nhau, không khí trong lành mang theo hơi thở của bùn đất phả vào mặt, hắn chợt nhớ tới lời của Thái phó năm đó, hắn nói: “Thích nhất cố hương lúc mới sau cơn mưa, mát mẻ, yên tĩnh, tụi trẻ con xắn ống quần lên chơi đùa dưới dòng suối, người lớn lục tục ra cửa, tiếp tục công việc hái chè xuân đang dở dang.”
Lúc ấy hắn và người đã từng là thái tử đương kim hoàng thượng đều không thể tưởng tượng ra tình cảnh đó, mà nay, hắn tận mắt thấy rồi. Ừm, lâu rồi không gặp cái tên kia, năm nay sẽ đưa hắn một bức họa làm quà tặng.
“Ngụy Đại, lát nữa trở về phủ, ngươi phái người đi trấn trên mời bà mai tốt nhất.”
“Vâng” Ngụy Đại theo bản năng lên tiếng, sau đó mới phản ứng kịp chủ tử nhà hắn nói cái gì, mắt trợn tròn, “Lão gia, người vừa nói muốn mời người nào?” Hắn mới mười sáu tuổi a, sao lỗ tai đã không dùng được nữa rồi?
Trình Khanh Nhiễm kiên nhẫn lặp lại: “Bà mai!”
Ngụy Đại há hốc miệng, một bụng vấn đề muốn hỏi, cũng không dám hỏi lên. Lão gia nhà hắn, hắn cho là lão gia sẽ cả đời mèo khen mèo dài đuôi, vậy mà lại muốn kết hôn? Nhớ năm đó, đại gia khuê tú khắp kinh thành hoặc chỉ rõ hoặc ám chỉ về phía Thượng Thư Phủ, Lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/1584337/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.