Tâm tình Tiêu Lang vui vẻ chạy ra khỏi cửa chính, dĩ nhiên,khingười khác nhìn đến, hắn là bị Trương thị đuổi ra khỏi nhà đi săn thú.
Một mạch chạy đến con đường nhỏ vào núi, tới khúc quanh Tiêu Lang dừng lại, nhìn căn nhà ẩn hiện nơi góc đường, nhớ đến nha đầu lười có lẽ đang đứng dưới tàng cây đếm xem còn mấy quả hạnh nhân sắp chín, liền hận không được chạy ngay tới, ôm nàng, cõng nàng, nhìn nàng phồng mồm ăn hạnh nhân, liếm liếm miệng nhỏ hồng nộn của nàng. . . . . .
Đáng tiếc, trước mắt còn có chuyện khác phải làm.
Thu hồi ý định, Tiêu Lang không chút do dự chạy vào rừng.
Thư Gia.
Hôm nay khó có được một hôm Thư Mậu Đình không ra ngoài khám bệnh, ông đem hai cánh cửa ở căn phòng phía đông tháo xuống, một đầu đặt lên ngưỡng cửa phòng bếp, đầu kia đặt lên hai cái ghế đẩu lộn ngược, ở giữa nhét hai băng ghế ngồi, biến thành một cái giường lớn vững vàng. Gió từ phía bắc nhẹ nhàng khoan khoái thổi qua, cực kỳ mát mẻ.
Ông bế tiểu nữ nhi đã bắt đầu ngủ sau khi ăn cơm ra, đặt nàng lên chiếc giường đơn sơ, sau đó đứng dậy đi lấy nước, trở lại phía sau lưng nâng nữ nhi lên, nhẹ nhàng lau mặt cho nàng.
Nước mát lạnh, gió cũng mát lạnh, Thư Lan rất nhanh tỉnh lại, nàng mở to hai mắt, đợi sau khi hết ngái ngủ, tò mò quay đầu lại ngó ngó, vỗ cánh cửa dưới người nói: “Cha, ở đây thật là mát, buổi tối con muốn ở đây ngủ, được không ạ?”
Khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/1584332/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.