“A Lan, dậy đi!” Thư Uyển cúi người ghé vào bên tai muội muội nhẹ giọng kêu.
“Uhm, để muội ngủ thêm một lát. . . . . .” Thư Lan cọ cọ cái gối, mơ mơ màng màng lầm bầm.
Thư Uyển bật cười, xoa xoa đầu muội muội, lặng lẽ đem hạnh nhân đã chuẩn bị đặt ở trên gối đầu, lướt qua lướt lại trước mũi Thư Lan, sau đó cúi đầu quan sát phản ứng của muội muội, chỉ sợ ngay cả mẫu thân cũng không bằng nàng, nếu muộn gọi muội muội thích ngủ như mạng rời giường, trừ phi nàng cam tâm tình nguyện mới được.
Hạnh nhân chín tản ra một loại mùi trái cây mê người, không lâu sau, Thư Lan liền mở mắt, đợi thấy rõ hạnh nhân gần ngay trước mắt, lập tức ngồi dậy, vui mừng kêu lên: “Lại một quả nữa chín ạ!” Đưa tay bắt được, đưa đến bên miệng cắn một miếng, thịt quả mềm nhũn, mang theo vị ngọt ngọt chua chua, nàng thích nhất là mùi vị này.
Thư Uyển đưa khăn cho nàng, để nàng đỡ lấy, tránh cho nước trái cây nhỏ giọt trên đệm, nhẹ giọng nói: “Ăn xong thì dậy đi nhé, A Lang sắp đi rồi.”
Thư Lan dừng lại động tác, có chút mơ màng nhìn nàng: “Hắn muốn chuyển đến nơi nào?”
Thư Uyển thật không thể chịu nổi, đưa tay dí một cái vào trán muội muội, tức giận nói: “Tối hôm qua là ai khóc lóc không để cho A Lang đi, sao ngủ một giấc muội liền quên à? Cái tính hay quên của muội lớn như vậy, nếu A Lang chuyển đi mấy năm, có ơhari muội cũng không nhớ hắn? Muội là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/1584330/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.