Thư Lan bị đại cữu mẫu đánh thức, Chu thị đưa nàng thay một bộ áo váy màu trắng, trên đầu trừ hai búi tóc, không có vật trang sức nào, ngay cả dây buộc tóc cũng là màu trắng.
“A Lan, cha ngươi tới đón ngươi, lát nữa ngoan ngoãn nghe lời, biết không?”
Cúi đầu cười yếu ớt nhìn mợ, Thư Lan ngoan ngoãn gật đầu, đột nhiên không khỏi cảm thấy có chút khẩn trương.
Mấy ngày nay, nàng cơ hồ không thấy ông ngoại cùng hai cữu cữu, lúc đi tìm bà ngoại, người thở dài một tiếng lúc nặng lúc nhẹ, mà nha hoàn ma ma đi bộ cũng yên tĩnh, không cười đùa nói chuyện như lúc trước, ngay cả lúc Nguyên Bảo ca đến đây, cũng thường sững sờ, nhìn nàng bằng ánh mắt mà nàng không hiểu được.
Khiến cho nàng lo lắng, chính là bộ áo váy thuần trắng này.
Tất cả mọi người đều nói nàng sinh ra đã xinh đẹp, thích hợp nhất là mặc màu hồng, cho dù là đang ở nhà bà ngoại, vì nàng chuẩn bị phần lớn quần áo là màu hồng, còn có màu hồng cánh sen, vàng đỏ, màu mai hồng sắp nở, trừ quần áo trong, nàng hình như rất ít mặc trắng thuần. Nhớ rõ nhất có một lần, chính là ngày Tiêu nhị thẩm chết. . . . . .
Lập tức nàng lại nghĩ đến Tiêu Lang hôm đó, nha hoàn vào nói vài câu, hắn liền chạy đi, sau đó, người bên cạnh mới xảy ra các loại biến hóa.
Thư Lan càng lúc càng khẩn trương, bước ra trước cửa phòng, chợt nàng sực nhớ ra điều gì đó, nhẹ nhàng kéo tay Chu thị: “Đại cữu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/1584323/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.