Gắng sức làm việc cuối cùng là trước thời điểm mưa to liên miên hoàn thành khơi thông hà đạo củng cố đê đập, tuy rằng khó khăn không ít, nhưng quân dân một lòng tất cả đều không phải vấn đề.
Tề Thư Chí cũng rời nhà ba tháng, lúc rời đi còn mặc xuân sam, lúc trở lại đã muốn thay quần áo mỏng mang mùa hè.
Chuẩn bị trở về kinh Tề Thư Chí vốn còn muốn hỏi Sương Sương một chút, trong lòng có ngưỡng mộ nam tử nào hay không. Nhưng Sương Sương gần đây rất kỳ quái, luôn là sẽ một mình ngây ngô cười, thế cho nên Tề Thư Chí không dám kϊƈɦ động nàng.
Ba tháng không gặp, cũng không biết Tử Kiện có hay không có cao lớn một chút. Tuy rằng thường xuyên gửi thư, mẫu thân và đại tẩu ở trong thư không nói nhưng Tề Thư Chí vẫn có thể cảm nhận được các nàng lo lắng. Chính mình ra cửa một chuyến, không qua bao lâu sẽ đưa một số người hồi kinh hỏi trảm, như thế nào có thể không làm người lo lắng?
Tề Thư Chí ngồi ở trong xe ngựa ngẩn người, xe ngựa chạy trêи con đường bùn đất đá lớn xóc nảy lợi hại. Liền hắn buồn ngủ xe ngựa lại ngừng lại, Ngô Lãng lên xe cùng hắn nói chuyện.
Ngô lão đầu gần nhất tinh thần rất tốt, ngồi đối diện Tề Thư Chí, râu run lên. Hai người yên lặng ngồi trong chốc lát, Tề Thư Chí không chịu nổi, “Ngô đại nhân a, ngươi không phải có chuyện muốn nói với ta nha, tại sao lại không nói?”
“Không phải là không nói.” Ngô lão đầu nói: “Lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-gia/1818424/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.