Vạn Cẩn Phàm đẩy ra cửa lớn đã loang lổ vết sơn son, đập vào mắt nàng chính là một cái sân cổ xưa giản dị, so với vương phủ trước kia quả thực là khác nhau như trời với đất. Nơi này so sánh với đế đô nàng sinh sống mười bảy năm qua không khí đều có vẻ đơn giản.
Vương nữ lại như thế nào, khi nàng cởi một thân kim phấn hoa bào, cũng chỉ là một người dân bá tánh bình thường. Hiện giờ Tề vương nữ của Cát vương triều cũng chỉ là so người thường sống tốt hơn một chút. Nói như thế nào đây, nàng ít nhất cũng là con cháu hoàng thất bị đá ra. Trước khi đi, vì không để cho nàng sống quá mức khó coi ném mất mặt mũi hoàng gia, nên đã cung cấp đầy đủ cho nàng chi tiêu cả đời này. Hơn nữa, Tam tỷ Vạn Cẩn Quân còn bí mật phái người gửi không ít vật, đồ dùng cho nàng.
Nghĩ đến Vạn Cẩn Quân, trong lòng Vạn Cẩn Phàm chua xót như bị chẹn họng. Đó là một người ưu tú cỡ nào, tựa hồ trời cao đem sở hữu hậu trạch đều ban cho nàng, mỹ mạo, trí tuệ, quyền thế, cùng với một đống lớn tim của nam tử, trong đó, cũng bao gồm người mình yêu thầm tận xương kia.
Nàng và Vạn Cẩn Quân tiếp xúc không nhiều lắm, bởi vì hai người sinh hoạt hoàn toàn ở hai thế giới không giống nhau. Tuy nói đều là hoàng nữ, nhưng Vạn Cẩn Quân giống như là ngôi sao lóa mắt trên bầu trời, mà nàng, khó khăn lắm chỉ là ánh sáng đom đóm thôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-ton-nu-ton/2650512/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.