Đại Quất và Tam Hoa nằm trên cây, kêu “meo” một tiếng.
Lúc cháy, hai đứa nó chạy nhanh hơn bất cứ ai, thoăn thoắt leo lên cây, cũng không kêu một tiếng nào, làm Khương Nhàn tưởng hai con mèo ngốc đang ngủ, còn vào nhà tìm chúng một vòng.
Cô chậm rãi đẩy Lận Nguyên Châu ra, đưa mu bàn tay lên lau vết tro trên mặt, không những không sạch mà còn lem ra một mảng lớn hơn.
Khương Nhàn nhặt chiếc xô màu đỏ dưới đất lên: “Em, em suy nghĩ đã…”
Cô lùi lại từng chút một, cuối cùng lẩm bẩm rồi quay người đi vào tiệm.
Lận Nguyên Châu bước tới kéo cô lại: “Vẫn đang dập lửa, chưa xử lý xong đâu, lát nữa hẵng qua.”
Khương Nhàn càng thêm mất tự nhiên.
Cô cảm nhận được thân hình cao lớn hơn mình rất nhiều ở bên cạnh, lúc này lại nghĩ đến chuyện gì đó: “Chân của anh sao lại khỏi nhanh như vậy?”
“Nhanh sao?” Lận Nguyên Châu thản nhiên đáp: “Chắc là vội về gặp em đấy.”
Khương Nhàn có chút nản lòng cúi đầu, cô hình như quá dễ dàng để Lận Nguyên Châu ở lại rồi.
Bàn tay to lớn của người này từ từ men theo cánh tay Khương Nhàn, đặt lên vai cô rồi khoác lấy một cách tự nhiên. Xung quanh có quá nhiều hàng xóm qua lại, lại còn tập trung lại một chỗ vì trận hỏa hoạn bất ngờ này, bàn tán xôn xao.
Có người nhìn về phía này, thấy hai người đang khoác vai nhau thân mật.
Khương Nhàn gạt bàn tay to của Lận Nguyên Châu ra, anh lại phiền phức đặt lên, còn ghé sát vào tai cô nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221107/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.