Ban đầu Khương Nhàn cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ là lúc giao mùa cúm dễ bùng phát, cô không may trúng chiêu, cổ họng đau đến không nói ra lời, phải đến bệnh viện lấy chút thuốc.
Trong đại sảnh người đến người đi, Khương Nhàn tình cờ gặp Lâm Phong.
Cô gật đầu với đối phương, định lách qua anh ta để rời đi.
Lâm Phong mím môi, nhưng vẫn quay người lại nói: “Lận tổng đang ở trên lầu, không làm mất nhiều thời gian đâu ạ, mời cô qua xem một chút.”
Hành lang ngoài phòng bệnh đặc biệt yên tĩnh, không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng.
Lâm Phong đưa Khương Nhàn đến đó rồi lặng lẽ rời đi.
Cửa phòng bệnh đóng chặt, Khương Nhàn đứng bên ngoài rất lâu không động đậy, qua ô cửa kính trong suốt, cô nhìn thấy bóng lưng đang ngồi trên xe lăn quay về phía cửa.
Anh mặc bộ đồ bệnh nhân, hai tay chống lên tay vịn, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, dường như đang cố gắng đứng dậy.
Thế nhưng ngay lúc Khương Nhàn nghĩ rằng anh có thể đứng lên được, bóng người trong tầm mắt lại chật vật ngã từ trên xe lăn xuống.
Ngón tay anh bấu chặt xuống đất, hết lần này đến lần khác gắng gượng đứng lên, rồi lại hết lần này đến lần khác ngã sõng soài.
Khương Nhàn cụp mắt, lùi lại vài bước, chiếc túi ni lông đựng hộp thuốc trong tay kêu lên hai tiếng sột soạt.
Chỉ trong hai giây đó, người kia đột nhiên quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía người đang đứng ngoài cửa.
Ánh mắt bất ngờ chạm nhau.
Lận Nguyên Châu siết chặt nắm đấm, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221101/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.