Tình hình này có vẻ không ổn lắm.
Khương Nhàn nhận ra người đứng ngoài cửa là cậu con trai gặp ở công viên trung tâm hôm đó, cô nhìn sang Đan Tễ: “Chuyện gì vậy?”
“Là bạn của tôi.”
Đan Tễ đứng dậy đi ra ngoài, túm cổ áo Trần Đại Côn lôi người đi xa hơn một chút.
Hai người đứng dưới gốc cây.
Đan Tễ đánh giá người trước mặt: “Cậu ra viện sao không nói với tôi một tiếng?”
Trần Đại Côn giơ nạng lên định phang cậu ta: “Tôi đã đoán cậu không đáng tin rồi, nhưng không ngờ cậu lại chó má đến thế! Là tôi gặp chị ấy trước mà!”
Đan Tễ giơ tay giữ lấy cây nạng: “Bình tĩnh đã nào.”
“Thảo nào tôi cứ thấy không có tin tức gì.” Trần Đại Côn chỉ vào mặt cậu ta: “Hóa ra là cậu giở trò sau lưng.”
Đan Tễ lau vệt nước bọt trên mặt, gạt tay Trần Đại Côn ra: “Cậu qua đây lúc nào?”
“Còn muốn lừa tôi à.” Trần Đại Côn hừ một tiếng: “Hôm nay cậu phải cho tôi một lời giải thích.”
“Không cần thiết.” Đan Tễ đưa tay choàng qua cổ Trần Đại Côn, ra vẻ anh em tốt: “Cậu rất dễ thích người khác, tôi thì khác. Cả đời này của tôi có khi chỉ rung động lần này thôi. Nếu là anh em thì đừng tranh suất này với tôi.”
“Vớ vẩn!” Trần Đại Côn thúc cùi chỏ vào ngực cậu ta, đẩy người ra: “Cậu tự nghe xem logic này có đúng không?!”
Đan Tễ “chậc” một tiếng, đang định nói thêm gì đó thì cửa tiệm thú cưng mở ra.
Khương Nhàn xách túi đựng mèo đi ra.
Đan Tễ đá vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221091/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.