Mưa đã tạnh.
Khương Nhàn không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cũng có thể là đã ngất đi.
Khi cô tỉnh lại, Lận Nguyên Châu vẫn đang nằm bên cạnh, đôi mắt nhắm nghiền.
Bên ngoài tối đen như mực, đồng hồ hiển thị ba giờ sáng.
Đã là ngày hôm sau rồi.
Khương Nhàn nghiêng đầu.
Đập vào mắt thật sự là một dung mạo trời cho, ưu việt đến mức không thể tìm ra khuyết điểm. Hàng mi dài rũ xuống còn tinh xảo hơn cả tranh vẽ, một nửa đường nét khuôn mặt được phác họa tựa như nét bút đậm đà nhất trong một bức tranh thủy mặc.
Bất kể là trước đây hay bây giờ, Khương Nhàn đều rất thưởng thức gương mặt này.
Giống như thưởng thức một món trang sức quý giá được trưng bày trong tủ kính.
Hồi còn học đại học, cũng có bạn cùng phòng nhà giàu có dẫn cả ký túc xá đi chơi, gọi đến một dàn trai cao chân dài đã được xem là cực phẩm, ấy vậy mà không một ai có thể sánh được với Lận Nguyên Châu.
Khương Nhàn thở dài, đưa đầu ngón tay ra sờ lên mặt anh, rồi men theo đường viền hàm, dừng lại trên cổ anh.
Ánh mắt cô khựng lại, sau đó lực trong tay từ từ siết chặt.
Từng chút… từng chút một…
Cho đến khi người đang nhắm mắt kia hô hấp khó khăn, sắc mặt đỏ bừng lên.
Khương Nhàn đột ngột buông tay.
Rõ ràng người bị bóp cổ là Lận Nguyên Châu, nhưng người thở hổn hển lại là cô.
Cô ngửa đầu nhìn lên trần nhà.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên trong phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221073/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.