Cứ thế nhìn nhau một lúc lâu, Khương Nhàn cuối cùng không nhịn được cười, cô lật tay lại nắm lấy xương cổ tay của Lận Nguyên Châu: “Dì Chung nghe thấy hết rồi, anh đang lén lút lên kế hoạch đính hôn phải không?”
Lận Nguyên Châu sững lại.
Ánh mắt anh nhìn thẳng vào nơi sâu thẳm trong con ngươi của Khương Nhàn, cũng không hề thấy một tia phản cảm nào.
Lận Nguyên Châu hỏi: “Em đồng ý à?”
Khương Nhàn nhìn anh với vẻ kỳ quái: ” Tại sao lại không đồng ý?”
Lận Nguyên Châu mím môi, nhàn nhạt nói: “Anh tưởng em sẽ không muốn đính hôn.”
Một tia sét lóe lên giữa tầng mây dày đặc.
Khương Nhàn dường như đã suy nghĩ rất kỹ, sau đó mới nói một cách đặc biệt nghiêm túc: “Chỉ là không muốn kết hôn vội vàng, nếu là đính hôn, với người khác thì đương nhiên không được, còn với anh thì…”
Cô ngừng lại một chút, lắc lắc cổ tay đang nắm lấy: “Là đính hôn với anh sao? Không được dùng chiêu lừa em nữa đâu đấy.”
Lận Nguyên Châu cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt thường mang nhiều hoài nghi và dò xét giờ phút này cuối cùng cũng trong veo một mảnh, anh nói: “Là với anh.”
Khương Nhàn vòng hai tay qua cổ anh, vùi đầu vào hõm cổ anh cọ cọ.
Như thể bao năm chờ đợi đã được đáp lại, vui mừng đến mức không thể diễn tả thành lời.
Cô nói: “Sắp mưa rồi, bế em về đi.”
Yết hầu Lận Nguyên Châu trượt lên xuống, giọng nói trầm khàn: “…Được.”
Tối thứ sáu.
Trong phòng riêng của quán bar WINNER.
Mấy người đã lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221050/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.