Lận Nguyên Châu mua xong bánh Soufflé thì đã vô cùng không vui.
Nơi này vừa ồn ào vừa náo nhiệt, đủ thứ mùi vị lung tung lộn xộn trộn lẫn vào nhau, anh không thể hiểu nổi đám người kia có gì hay ho mà dạo chơi.
Khó khăn lắm mới quay lại mở cửa xe, Khương Nhàn lại biến mất không dấu vết.
Lận Nguyên Châu ném mạnh hộp bánh Soufflé vào ghế sau, tiếng “rầm” khi đóng sầm cửa xe đã đánh thức người tài xế đang gà gật.
Tài xế lập tức xuống xe.
Sắc mặt Lận Nguyên Châu sa sầm như sắp nhỏ ra mực: “Người tôi bảo cậu trông đâu rồi?”
Tài xế ấp úng: “Cô Khương nói đi tìm anh ạ.”
Lận Nguyên Châu đè nén sự hung hãn trong đáy mắt: “Cho nên…”
Anh dừng lại, ánh mắt đầy áp lực nhìn người tài xế: “Cậu để cô ấy xuống xe ư?”
Tài xế: “…Vâng ạ.”
“…”
Con đường phía xa toàn là tiếng xe cộ và tiếng còi inh ỏi, nhưng phía bên này lại vô cùng yên tĩnh, tài xế xoa xoa mồ hôi trong lòng bàn tay, chớp chớp đôi mắt trong veo: “Hay là… tôi đi tìm cô Khương nhé?”
Tạo cho người ta ảo giác rằng cậu ta cũng sẽ chạy lạc mất.
Lận Nguyên Châu không nói gì, khí chất quanh thân càng lúc càng lạnh lẽo, ngay cả cơn gió nóng nực dường như cũng ngưng đọng lại vài phần.
Người tài xế trẻ mới đến này cần mẫn cúi đầu.
Mãi cho đến khi một giọng nói dịu dàng nhưng hơi khàn vang lên—
“Lận Nguyên Châu?”
Người được gọi còn chưa có phản ứng gì, đáy mắt người tài xế đã lóe lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221046/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.