Tiết trời lúc này rất đẹp, Lận Nguyên Châu lên lầu thay đồ thì thấy trong tủ quần áo có chiếc áo sơ mi trắng mà Khương Nhàn mua cho anh trước đây.
Nó không giống những chiếc áo được đặt may riêng, phẳng phiu và cứng cáp thường ngày, phong cách có phần tùy ý hơn.
Lận Nguyên Châu khựng lại một chút rồi mặc nó vào.
Vì không đi làm nên tóc mái của anh rủ xuống trước trán, trông có vẻ dễ gần hơn so với thường ngày.
Anh từ trên lầu đi xuống.
Suy cho cùng vẫn là người ở địa vị cao đã lâu, quần áo bình thường cũng được anh mặc ra khí chất riêng, lạnh lùng mà nổi bật.
Khương Nhàn thấy anh thì ngẩn ra: “Sao anh lại mặc chiếc áo này?”
Lận Nguyên Châu bước tới: “Không được mặc à?”
“…Không có.” Khương Nhàn lí nhí: “Em tưởng anh không thích.”
Lận Nguyên Châu nắm tay cô đi ra xe: “Không có thích hay không thích, thỉnh thoảng đổi phong cách một chút.”
“Ồ.”
Rời khỏi biệt thự, tài xế lái xe dọc theo con đường lớn tiến vào khu vực trung tâm thành phố.
Khương Nhàn nhìn bóng cây lướt qua ngoài cửa sổ, từ từ ngả người ra sau.
Lận Nguyên Châu đang ở ngay bên cạnh cô.
Thế là cô thuận lợi ngả vào lòng anh.
“Muốn đi đâu dạo?” Lận Nguyên Châu hỏi.
Khương Nhàn khẽ nhắm mắt: “Muốn ăn bánh soufflé ở tiệm trong trung tâm thành phố.”
Lận Nguyên Châu đáp lời, nói địa chỉ gần đúng rồi dặn tài xế lái xe vào trung tâm.
Khương Nhàn chợt mỉm cười, tò mò mở mắt ra: “Sao anh biết địa chỉ?”
“…” Lận Nguyên Châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221044/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.