Lúc đó Khương Nhàn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, cô nói: “Nhưng mà tôi có lẽ bị sốt rồi.”
Dương Đình Chi chau mày, chùi chùi lòng bàn tay vào quần áo rồi mới nhẹ nhàng áp lên trán Khương Nhàn, nhưng cũng rất nhanh đã rụt tay về, như thể sợ lây dính thứ gì đó không sạch sẽ của mình cho cô.
Cậu nói: “Không sốt.”
Khương Nhàn “à” một tiếng.
Cô không nói rằng tim mình đập nhanh như lúc bị sốt, cảm giác này thật đáng sợ.
Dương Đình Chi nhặt bộ đồng phục rách nát lên, hai cái tay áo bị giật đứt được nhét vào hai bên túi quần, trông có vẻ ngoài phóng khoáng không gò bó: “Hôm nay muốn học gì, nhiếp ảnh? Vẽ tranh? Gần đây tôi còn tiện thể học thêm chút nhảy hip-hop, thầy giáo còn khen tôi có năng khiếu đấy.”
Cậu vừa nói vừa dang tay nhảy thử hai động tác bên đường, mang một vẻ đẹp trai đầy phóng túng.
Khương Nhàn giơ chiếc ô rách không mở ra được che trên đầu cậu như một người lính trong đội danh dự: “Không học gì cả, cậu cho tôi mượn vở ghi chép Toán xem nào.”
Dương Đình Chi đẩy chiếc ô về phía cô bắt cô tự che, cậu chẳng hề sợ dầm mưa: “Nghĩ thông rồi à?”
Khương Nhàn gật đầu: “Tôi muốn đi học.”
Dương Đình Chi khẽ cười.
Cậu cúi đầu lục lọi trong túi quần, lôi ra một đống đồ lộn xộn, một lúc lâu sau mới mò được một chiếc thẻ ngân hàng.
“Nè, học phí.” Dương Đình Chi huơ huơ chiếc thẻ, hạ giọng: “Đủ cho cậu học xong đại học đấy.”
Cậu gỡ tay Khương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221038/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.