Vừa từ phòng tắm bước ra, điện thoại của Khương Nhàn reo lên.
Sau lần gặp trước, cô đã thêm phương thức liên lạc của Mạnh Vũ Chức. Mở ra xem, đối phương nói rằng Phó Vũ Lễ có mời mấy người bạn tuần sau đến nhà ăn cơm, hỏi cô có đến cùng anh Lận không.
Khương Nhàn không chắc.
Mạnh Vũ Chức có vẻ rất quý mến cô, lại ngại ngùng gửi thêm một tin nhắn, bày tỏ rằng muốn mời cô đi cùng.
Khương Nhàn không trả lời chắc chắn, nhưng trong bữa tối cũng đã nhắc đến chuyện này.
Lận Nguyên Châu đáp: “Tùy em.”
Vậy tức là đồng ý rồi. Khương Nhàn múc cho anh một bát canh đặt bên cạnh, đôi mắt nhìn anh không rời.
Lận Nguyên Châu cau mày một cách không tự nhiên, cụp mắt xuống nhìn chằm chằm vào bát canh, bình thản nói: “Còn muốn nói gì nữa à?”
Khương Nhàn nhẹ giọng đáp: “Anh có vẻ gầy đi rồi.”
“…”
Bàn ăn im lặng trong giây lát, không khí như ngưng đọng.
Một lúc sau, Lận Nguyên Châu kéo ghế đứng dậy lên lầu, tựa như không biết chữ nào trong câu nói đó lại vô cớ chọc giận anh.
Bát canh chưa hề động đến vẫn còn trên bàn, Khương Nhàn chống khuỷu tay lên bàn đỡ trán, thở dài có chút bất lực.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày hẹn ăn cơm.
Mạnh Vũ Chức từ sớm đã lẽo đẽo theo sau Phó Vũ Lễ, nằng nặc bảo anh ta gọi điện cho Lận Nguyên Châu để đưa Khương Nhàn đi cùng. Phó Vũ Lễ bị làm phiền đến phát bực, cuối cùng đành phải tự mình gọi điện.
Buổi trưa, tài xế chở Lận Nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221027/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.