Tàn ba tuần rượu, tiệc cũng tan.
Lận Nguyên Châu trông vẫn bình tĩnh như thường, nhưng khi đứng dậy khỏi ghế sofa thì lại để lộ sơ hở. Chân dài của anh vô tình va vào bàn, làm vỡ một chiếc ly thủy tinh đặt ở mép bàn.
“Ê, anh Châu say rồi kìa,” Chu Triều huơ huơ chùm chìa khóa, nói với Khương Nhàn.
Khương Nhàn nghe vậy liền quay đầu lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Lận Nguyên Châu.
Đối phương đang nhìn chằm chằm vào lưng cô, thần sắc trông như một loài động vật máu lạnh nào đó pha lẫn một tia dịu dàng. Ánh đèn xoay vòng lướt qua gương mặt anh, Khương Nhàn bước tới, nhón chân dùng bàn tay trắng nõn che lên đôi mắt ấy, không để ánh sáng chói mắt chiếu vào anh.
Cô hơi cúi người lại gần Lận Nguyên Châu, khẽ khàng ngửi, mang theo một mùi hương cam quýt đặc trưng của riêng mình: “Như thể bị ướp trong rượu vậy.”
Khương Nhàn nói thế.
Cô chắc chắn rằng Lận Nguyên Châu đã say thật rồi, bèn hỏi tiếp: “Đi được không? Có cần em dìu anh không?”
Lận Nguyên Châu không đáp lời ngay.
Khương Nhàn cảm thấy lòng bàn tay đang che mắt anh hơi nhồn nhột, có lẽ anh vừa chớp mắt.
Đợi mãi không thấy câu trả lời, Khương Nhàn định rụt tay về. Ngay khi bàn tay vừa rời khỏi mặt Lận Nguyên Châu vài centimet, anh đột ngột vươn bàn tay to lớn ra nắm chặt lấy cổ tay cô.
Mạnh như gọng kìm sắt, khiến người ta không tài nào rút ra được.
Khương Nhàn sững người, lúc này cô không hiểu Lận Nguyên Châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-tram-luan-nhat-khuong/5221022/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.