Tựa như đã một thế kỷ trôi qua.
Tôi ngày càng thuận buồm xuôi gió với nghiệp vụ công ty.
Văn kiện từng khiến tôi phải ngồi bên gã âu phục thức thâu đêm giờ đây chỉ một mình tôi vẫn có thể ung dung giải quyết. Bất luận là kiểu xã giao nào đối với tôi mà nói đều dễ như ăn cháo.
Ánh mắt tán thưởng của đồng nghiệp và nữ thần rốt cuộc cũng dán lên người tôi. Không phải xuyên qua tôi tìm đến gã âu phục, mà thật sự nhìn tôi.
Nhưng tôi vẫn không thỏa mãn.
Tôi nhìn tủ kính ở lề đường phản chiếu ra mình, âu phục thẳng thớm, tóc tai gọn gàng, gương mặt toát ra vẻ trưởng thành, rõ ràng chính là một gã âu phục linh hoạt khác.
Nhưng tôi luôn thấy là lạ chỗ nào đó.
Trạch nam Lục Minh đã biến mất hoàn toàn.
Trạch nam Lục Minh nhu nhược, lười biếng, không quen giao tiếp, được gã âu phục bảo vệ và ngay cả bản thân gã âu phục đi theo hầu hạ đều cùng nhau biến mất.
Tôi liều mạng cố gắng, khao khát để bản thân hoàn toàn biến thành gã âu phục, đến một ngày có thể nhìn thấy một tôi giống hệt với gã âu phục từ trong gương cũng xem như là điều an ủi với trái tim đang ngày càng khô héo của tôi.
Vì anh biến mất rồi nên tôi nhất định phải biến thành anh. Có vậy khi tôi nhìn gương mới có thể nghĩ rằng bản thân đang nhìn anh.
Nhưng tôi nhận ra mình không làm nổi.
Dù tôi cố gắng cỡ nào, dù mọi người tán thưởng bao nhiêu thì tôi vẫn không thể biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-thi-ta/4196051/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.