Vệ Cảnh Phong khá ngạc nhiên khi mật khẩu điện thoại của cô lại là ngày sinh nhật của hắn, chẳng những thế cô còn chụp rất nhiều ảnh của hắn lưu trữ trong điện thoại.
"Cô gái này theo dõi mình sao?"
Không biết trong đầu hắn suy nghĩ gì liền ấn vào wechat của cô, lúc đầu là kết bạn với hắn,sau đó là block hết toàn bộ những bạn bè của cô nếu người đó là nam. Cảm thấy hài lòng hắn cho điện thoại vào túi đến bệnh viện với cô.
Đẩy cửa bước vào nhìn thấy cô gái nhỏ đang say giấc trong lòng hắn chợt thấy bình yên, nhẹ bước đến ngồi cạnh cô đưa tây vuốt ve gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của cô mà môi hắn nhẹ công lên một chút.Thím Trương ra ngoài trở về thấy hắn đã đến định nói gì đó, hắn liền dùng tay ra hiệu cho bà nói khẽ rồi hỏi.
"Thiếu phu nhân hôm nay còn sốt không?"
"Dạ không, thiếu phu nhân hôm nay đã khỏe nhiều rồi ạ."
"Cô ấy đã ăn gì chưa?"
"Dạ rồi ạ!"
"Được rồi, thím trở về biệt thự đi, tôi ở đây với cô ấy là được rồi."
"Thiếu gia, cậu đi làm về mệt để tôi ở đây với thiếu phu nhân được rồi, cậu cần nghĩ ngơi chứ!"
"Tôi không mệt, thím cứ về đi."
"Vậy được."
Thím Trương thấy hắn cương quyết như thế nên cũng đành ra về,Vệ Cảnh Phong lại rơi vào im lặng nhìn Mục Tiểu Ly, hắn khẽ đưa tay vén phần tóc ngắn cũn cỡn trên trán cô, lộ ra một vết sẹo khá dài.Hai hàng lông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-khong-nguyen-y/2932334/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.