Cố Cảnh Dung không phủ nhận, xem như thừa nhận lời ta.
Ta tiếp tục nói:
"Tô Thanh Nhi xem ta là tình địch, trước đây đã cố ý gửi bức họa đến dịch quán để khiêu khích ta.”
"Dù hiện tại ta đã đính hôn với điện hạ, nhưng nữ nhân luôn có tâm lý thù địch với tình địch cũ, nên chắc chắn sẽ tìm cơ hội gây khó dễ cho ta.”
"Vừa hay, túi thơm mà Cố Diễm tặng ta không có lý do thích hợp để vứt bỏ.”
"Giờ đây ta tranh chấp với Tô Thanh Nhi, trì hoãn việc tìm đội của ngài, lại 'vô tình' làm rơi túi thơm, cũng là chuyện hợp lý."
"Còn về chuyện sợ rắn…”
"Điện hạ thật không biết thương hoa tiếc ngọc, nữ nhân nào nhìn thấy rắn mà không tái mặt chứ?"
Những lời ta nói, hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Ngay cả việc ta từ bỏ Cố Diễm, cũng vì Tô Thanh Nhi, sinh lòng hận mà chọn gả cho Cố Cảnh Dung để báo thù kẻ bội bạc.
Mọi thứ, nghe qua đều dễ khiến người khác tin tưởng.
Nhưng Cố Cảnh Dung chỉ mỉm cười, ánh mắt không lộ cảm xúc, khiến người ta không đoán được hắn đang nghĩ gì.
Ta cúi đầu, không mấy bận tâm.
Chỉ cần chúng ta có cùng mục tiêu, là đủ.
11
Bên ngoài, cuộc thi săn b.ắ.n diễn ra sôi nổi.
Ta và Cố Cảnh Dung lại nằm nghỉ ngơi, tận hưởng không khí.
Ta ăn trái cây, hắn uống t.h.u.ố.c, không khí thật thoải mái.
Không biết đã bao lâu, hắn đứng dậy, phủi tay áo:
"Có lẽ sắp kết thúc rồi, đi thôi."
Hồng Trần Vô Định
Ta hiểu, dù chúng ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-nu-doat-quyen/5313094/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.