Thế nhưng cô biết rõ đối phương muốn làm nhục cô, nếu cô không làm gì cứ để cô ta làm nhục mình thì cô không làm được. Nếu như được làm lại lần nữa, có lẽ cô sẽ lựa chọn trốn tránh, sẽ không đánh mấy người đó.
Giang Vũ Phi không khỏi cười thầm trong lòng.
Cuộc sống của cô đã được sống lại một lần, cho nên những việc cô chưa làm được, cô cũng tưởng tượng rằng có thể làm lại một lần nữa.
“Băng ghi hình camera giám sát không thể nói lên điều gì, tôi chỉ tin tưởng vào chính mình, còn những thứ khác đều không đáng tin.” Người đàn ông ấy trả lời cô.
Giang Vũ Phi không khỏi cảm động nhìn anh, cô không ngờ anh lại tin tưởng cô. Cô và anh cũng chỉ là bạn bè gặp gỡ nhau vài lần, thực sự không có thân thiết cho lắm.
Nhưng mỗi lần gặp gỡ đều xuất hiện những sự việc hết sức đặc biệt, có lẽ bởi vì sự đặc biệt đó nên anh mới tin tưởng cô chăng?
“Cô tin vào duyên phận không?” Tiêu Lang đột ngột hỏi cô.
Giang Vũ Phi gật đầu, đừng nói là duyên phận, kể cả nói là có sự tồn tại của thần linh cô cũng tin. Nếu không làm sao có thể giải thích được chuyện cô sống lại được đây?
Đôi mắt đen nhánh của anh lại đang chăm chú nhìn cô, nhẹ nhàng nói: “Tôi nghĩ rằng việc chúng ta quen nhau cũng chính là duyên phận.”
Ánh mắt Giang Vũ Phi chợt sáng lên, trong lòng chợt có chút rung động nhẹ.
Trong mắt cô, Tiêu Lang là một người đàn ông ưu tú, cô cũng biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-khong-vi-the-thieu-phu-nhan-hao-cuoi-toan-cau/575877/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.